Thứ Hai, 31 tháng 3, 2014

Giữ mãi ngọt ngào với Vị nụ hôn

Tuyển tập truyện ngắn nhiều tác giả Vị nụ hôn gói gọn những cảm xúc, những kỉ niệm quá đỗi thiêng liêng mà ai đã từng trải qua đều chẳng bao giờ muốn đánh mất. Xuyên suốt tác phẩm là 25 câu chuyện là 25 thông điệp. Những câu chuyện ấy có thể chỉ là những cảm xúc rất đỗi bình thường về tình yêu thương gia đình hay những yêu thương thoáng qua trong cuộc sống. Những con người đi qua cuộc đời của nhau không đơn giản chỉ là sự tình cờ, nếu không muốn nói đó là một món quà của cuộc sống.

“Bản chất của con người là yêu thích thứ gì đó, sợ một khi có được sẽ lập tức mất đi, vì vậy tàn nhẫn tự tay phá hủy nó, để tất cả những gì còn lại chỉ là những mảnh kí ức ngọt ngào và hạnh phúc...” – (Trích từ tuyển tập).

Bìa cuốn sách Vị nụ hôn.

“Cuộc sống là một món quà”. Phải, cuộc sống là một thế giới muôn hình vạn trạng, nó luôn chứa đựng những món quà mà ta không thể nào ngờ tới. Cuộc sống ngày qua ngày nối tiếp nhau trôi đi, bạn và tôi, chúng ta nhận được gì qua cuộc sống? Có những đau thương khiến ta thêm trưởng thành, có những mất mát khiến ta thêm quý trọng những gì đang có, có những tình cảm thoáng qua khiến ta nhớ mãi không quên… và để rồi khi tuổi trẻ qua đi, ta biết tĩnh lặng mới là hạnh phúc. Đó chẳng phải là thông điệp cuộc sống sao?

“Ai đó nói rằng mỗi người sinh ra đều được định sẵn một số phận, và ai cũng có sẵn một nửa của mình. Tôi không tin vào số phận, cho đến tận bây giờ vẫn thế. Tôi biết số phận của ta là do chính ta tạo ra. Cuộc đời đó nếu chúng ta buông xuôi để mặc nó tự trôi thì việc nó tấp vào chỗ nào đó đúng là số phận. Nhưng nếu ta nỗ lực sống, nỗ lực chèo lái thì việc nó phải theo ý ta là lẽ hẳn nhiên” – (Trích từ tuyển tập).

Hãy ước mơ và cố gắng thực hiện những ước mơ đang ấp ủ bởi “Không ai đánh thuế ước mơ của bạn”. Mỗi câu truyện trong tuyển tập Vị nụ hôn là một con người dám ước mơ và vượt lên nghịch cảnh.

“Đôi khi có những thứ bạn không biết bởi vì bạn không thử. Vì nếu bạn đã thử hi vọng thì ít ra khi kết quả không được như mong muốn, bạn cũng đã cố gắng và không còn gì để hối tiếc cả” – (Trích từ tuyển tập).

“Vị nụ hôn” là cuốn sách dành cho tất cả những ai đang trên con đường tìm hạnh phúc cho riêng mình. Cuốn sách làm ấm lòng những kẻ đang cô đơn, những ai đang trên bờ vực thẳm của sự đổ vỡ. Hãy đọc nó dù chỉ một lần để biết rằng hạnh phúc thực sự sẽ không bao giờ muốn buông tay, dù chỉ một lần. Hy vọng tuyển tập sẽ đem lại cho bạn đọc những cái nhìn đa chiều về cuộc sống muôn màu.

Vị nụ hôn do Sách Phú Hà phối hợp cùng Nhà xuất bản Văn học ấn hành, phát hành vào trung tuần tháng 3/2014 trên toàn quốc.



Em đừng buồn khi anh nhớ về cô ấy


Nếu một lúc nào đó, giữa cơn mưa đông giá rét, anh vô tình ngồi thờ thẫn nhớ về kỉ niệm xưa, nơi có bóng hình của người con gái ấy, xin em đừng hờn giận. Khi ấy, xin em hãy gác những nỗi niềm buồn tủi vào sâu trong lòng để ôm anh thật chặt. Để anh nhận ra rằng vòng tay của em lúc này mới là sự thật hiện hữu bên anh chứ không phải người con gái anh từng yêu ấy nữa.

Xin em hãy làm thế, dù có thể trong lòng em đầy những tủi hờn. Rồi sẽ đến một ngày, anh chỉ nhớ về em trong mọi phút giây. Em sẽ là hình ảnh duy nhất xuất hiện trong đầu anh khi anh lục tìm trí nhớ. Dù là quá khứ, hiện tại hay tương lai, sẽ chỉ có hình em ở đó. Chỉ là cho anh thêm một chút thời gian, một chút nữa thôi, rồi anh sẽ quên…

Anh là người đàn ông ích kỉ phải không em? Chỉ có người đàn ông tồi tệ mới buộc cô gái yêu thương mình phải đợi chờ mình hết yêu thương một người con gái khác. Anh biết điều đó và tự trách giận chính mình. Giá mà anh có thể ngừng yêu thương một trong hai người, chỉ nghĩ về em hoặc về cô ấy, chỉ sống với hiện tại hoặc cứ mãi đắm chìm trong quá khứ thì cả hai ta sẽ không khổ. Nhưng anh không làm được thế. Anh nhận ra rằng anh yêu em, yêu thật lòng. Tình yêu đó là anh thấy mình có lỗi với cô ấy. Người vợ cũ của anh!


Anh nhận ra rằng anh yêu em, yêu thật lòng. Tình yêu đó là anh thấy mình có lỗi với cô ấy. Người vợ cũ của anh! (Ảnh minh họa)

Cô ấy không có may mắn khi chỉ được sống trên đời một quãng quá ngắn. Anh không có diễm phúc được làm chồng trọn đời của cô ấy. Ngày cô ấy ra đi, anh tưởng linh hồn mình cũng đã chết. Số phận nghiệt ngã cướp đi của cô ấy sự sống và lấy mất của anh niềm tin. Anh mãi nhớ nhung về người vợ trẻ đoản mệnh của mình. Đó là cách an ủi cho cô ấy.

Khi gặp em, sự bao dung, ân cần và nhẹ nhàng của em đã làm cho trái tim anh được sưởi ấm trở lại. Quen em, anh như kẻ phạm tội. Anh thấy mình có lỗi với cô ấy. Ngày còn yêu, anh đã từng hứa sẽ chỉ yêu mình cô ấy mà thôi. Vậy mà cô ấy mất, ở một nơi cô ấy chỉ có một mình thì giờ đây anh lại thấy lòng rung động trước người con gái khác. 3 năm sau ngày cô ấy mất, không phải là quãng thời gian quá ngắn nhưng anh vẫn thấy mình như kẻ phản bội lại tình yêu với người vợ cũ.

Em đã không nản chí, từ từ dắt tay anh ra khỏi nỗi đau. Em không vội vàng, em cũng không muốn anh ngộ nhận. Em nói hãy để cho lòng mình thật thanh thản, điều gì đến, tự nhiên nó sẽ đến, có ngăn cũng không được, có muốn cũng không xong. Và đúng là anh đã yêu em, theo một cách thật nhẹ nhàng. Chính anh cũng không biết mình đã yêu em tự bao giờ. Anh chỉ biết rằng, bên anh em đã chịu quá nhiều thiệt thòi.


Anh hứa sẽ khép lại mọi chuyện, mở ra một trang đời mới yên ấm và hạnh phúc hơn bên em. Chờ anh thêm, một chút nữa thôi em… (Ảnh minh họa)
Em là một cô gái tốt nhưng em không phải là thánh thần. Em không ghen với quá khứ, không ghen với một người phụ nữ kém may mắn hơn em nhưng dám chắc em sẽ phải chạnh lòng. Điều mà em sợ là anh không thể quên cô ấy chứ không phải sợ rằng sẽ mất anh. Với người con gái nào dù mạnh mẽ tới đâu đi chăng nữa cũng khó lòng mà đón nhận điều này dễ dàng. Nhưng em đã cố chịu đựng tất cả vì anh. Vì một ngày nào đó anh sẽ giũ bỏ được ám ảnh trong quá khứ để sống cho hiện tại.

Em nói với anh rằng nếu anh mãi đắm chìm trong đau khổ, em không chỉ làm khổ chính anh mà còn làm cho cô ấy nơi suối vàng không thể yên lòng. Em nói đúng. Cô ấy cũng không phải là người ích kỉ để muốn anh cả đời dằn vặt về một chuyện đã qua. Anh hiểu tất cả những điều đó nhưng anh vẫn cảm thấy mình có lỗi với người con vợ tội nghiệp đã ra đi của mình. Anh sợ sự vội vàng của anh sẽ khiến cô ấy bị tổn thương.

Cho anh thêm một chút thời gian nữa thôi em nhé. Anh hứa sẽ khép lại mọi chuyện, mở ra một trang đời mới yên ấm và hạnh phúc hơn bên em. Chờ anh thêm, một chút nữa thôi em…



Thứ Hai, 24 tháng 3, 2014

Có anh hay không thì em vẫn vậy

truyen ngan tinh yeu
Không phải vì tình yêu với em không còn giá trị mà em là cô gái độc lập khi yêu. Em không yêu dựa dẫm, không đặt mọi giá trị cuộc sống vào anh, không đặt mọi niềm tin vào tình yêu có thể ra đi bất cứ lúc nào ấy. Em yêu anh, bằng trái tim cuồng nhiệt và si mê nhưng yêu anh bằng con người thật của em, không thay đổi để làm anh vừa lòng và không đánh mất mình để níu giữ khi anh muốn ra đi.

Vậy là đã hơn 2 năm kể từ ngày chúng mình chia tay. Em có vẻ nói cười nhiều hơn trước dù trong lòng, nỗi đau tình đầu còn chưa nguôi ngoai. Em sẽ còn giữ lại cho mình những dư âm đó cho tới khi nào nó nhẹ nhàng ra đi. Anh đã mang tới cho em những ngọt ngào và cay đắng, những cảm xúc đời nhất, người nhất của tình yêu. Và rồi anh ra đi, chỉ vì em không phải là cô gái như anh mong đợi. Chỉ vì em không biến mình sao cho giống nhất với hình mẫu mà anh đặt ra. Anh chia tay, vì em là chính em, một cô gái không phải là số một nhưng là duy nhất trên cuộc đời này.


Em yêu anh, bằng trái tim cuồng nhiệt và si mê nhưng yêu anh bằng con người thật của em, không thay đổi để làm anh vừa lòng và không đánh mất mình để níu giữ khi anh muốn ra đi. (Ảnh minh họa)

Em không phải là cô gái có trái tim sắt đá nhưng là người con gái mạnh mẽ và không muốn dựa dẫm vào ai. Em không muốn vì anh mà nhìn cuộc đời này toàn những gã đàn ông ích kỉ, không muốn vì một tình yêu đã mất mà gọi tất cả những tình yêu khác là nghiệp chướng. Dù sao thì vạn vật vẫn mãi như vậy, nó sẽ tiến về phía trước, lựa chọn sống như thế nào là ở riêng ta.

Em đã yêu anh nhiều như thế nào chắc hắn là anh biết. Vì biết nên anh tin rằng có thể thay đổi em, biến em thành con người như anh muốn. Anh tin sự mê muội của cô gái lần đầu biết yêu sẽ khiến em chịu sống theo cách mà anh muốn. Nhưng anh lầm rồi, em sẽ vẫn mãi là em, yêu em hay không, đó là quyền của anh. Nếu yêu anh để rồi không còn được là chính mình, em sẽ chọn cách rui lui. Em chẳng thà sống đơn độc còn hơn phải dựa vào một người đàn ông nào đó và đánh mất sự tự tôn của chính mình.

Hạnh phúc là khi được yêu nhưng tình yêu đó sẽ không còn ý nghĩa nữa khi người mà anh yêu không được tôn trọng. Đó là lí do em ngang bướng không nghe theo lời anh để anh quyết định chia tay và tìm cho mình một người con gái khác? Chẳng phải anh đã từng yêu em, từng si mê con người thật này của em hay không? Vậy vì sao giờ đây anh lại cố “đóng khung” em vào một cuộc sống mà anh thích như vậy?


Em sẽ không vì yêu anh mà biến mình thành người khác và càng không vì mất anh để trở nên tê dại trước cuộc đời. Có anh hay không thì em vẫn là em… (Ảnh minh họa)

Em vãn chưa quên được tình yêu với anh. Mối tình đầu quá nhiều kỉ niệm khiến em còn nặng lòng với quá khứ thật nhiều. Nhưng nếu cho em một cơ hội để lựa chọn lại, em sẽ vẫn chọn kết cục như ngày hôm nay. Những kỉ vật tình yêu em không trả lại mà gói ghém để giữ lại cho mình. Đó là một phần kí ức của em, hà cớ gì em phải ném trả cho người giống như chối bỏ một phần đời? Em sẽ luôn trân trọng mọi điều đã qua dù là những niềm vui hay là sự cay đắng. Dẫu sao nó cũng là tình yêu mang tới cho em nhiều ngưỡng vọng.

Anh à, nếu anh yêu một cô gái, hãy yêu chính con người cô ấy. Đừng bắt người con gái đó phải sống theo những gì mà anh thích. Có anh hay không, em vẫn vậy, vẫn là em, hồn nhiên, hay cười, hay nói. Em yêu thật nhiều và cũng đau thật nhiều vì tình yêu đó nhưng em không bao giờ tuyệt vọng. Xin đừng hiểu sự mạnh mẽ đó trong em là vì em không yêu anh nhiều như anh đã yêu em. Em yêu anh đủ nhiều để hiểu rằng nếu như không còn được là chính mình khi yêu anh, có nghĩa là lúc anh đang yêu một điều gì đó khác chứ không phải em. Và đó là lúc em nên ra đi…

Em sẽ vẫn là em như ngày đầu anh đến và đặt lên môi em nụ hôn vụng dại. Em sẽ không vì yêu anh mà biến mình thành người khác và càng không vì mất anh để trở nên tê dại trước cuộc đời. Có anh hay không thì em vẫn là em…

Đến lượt em tỏ tình

Truyen ngan hay nhat
Bất cứ ai đều đôi lần rung động trước một người nào đó. Mối tương tư ấy đôi khi chỉ đơn phương xuất phát từ một phía, nhưng cũng có những người vừa chạm mặt là ngỡ đã quen, như duyên phận sắp đặt từ kiếp trước. Tình yêu luôn mang chiếc áo nhiều màu, khi hạnh phúc, lúc khổ đau, vừa tương tư, vừa hờn giận, say đắm.

Bạn đọc sẽ dễ dàng bắt gặp những cảm xúc ấy trong Đến lượt em tỏ tình của tác giả trẻ Dương Thùy, tuyển tập truyện dành cho những trái tim đương độ thanh xuân.



Dù đang phải lòng một ai đó, hay là F.A chính hiệu, bạn đều tìm thấy sự đồng cảm sâu sắc với những nhân vật trong cuốn sách này. Dường như giữa những nông nổi dại khờ, tin yêu say đắm, hay hoang mang với nhiều lựa chọn và cô đơn tới tột cùng của các nhân vật trong câu chuyện lại phảng phất hình ảnh của chính bạn.

Nhưng tình cảm không phải là điểm nhấn duy nhất của Đến lượt em tỏ tình. Lẩn khuất trong đó còn là những suy tư về cuộc đời, bản thân, đam mê và lý tưởng trong cuộc sống. Bạn sẽ tìm thấy những câu hỏi bỏ ngỏ khiến bản thân nghĩ suy: “Cuộc đời mà để bản thân tự trôi là một thất bại. Ai biết được những cơn sóng dữ rồi sẽ xô ta về đâu. Bão giông tới, chỉ đóng cửa trốn bão đã đủ an toàn chưa”.

Hay những câu viết có đôi phần xót xa, nhưng đầy tính hiện thực: “Chúng ta ở đoạn cuối tuổi hai mươi chẳng còn như thủa mười bảy ngày nào, những hồn nhiên trong veo gần như đã cạn sạch, thế vào đó là những toan tính, hoang mang. Đôi lúc thoảng thốt tự hỏi: cuộc đời này mình đam mê gì, nhiệt tình đã đi đâu?”.

Nhưng dù là với tình yêu hay quan điểm cuộc sống, các nhân vật trong cuốn sách này đều không để mình trôi lững lờ, phó mặc hoàn toàn cho hoàn cảnh. Họ luôn có ý chí vươn lên, để hoàn thiện bản thân, qua hành động, suy nghĩ, dù vấp phải khó khăn đến nhường nào. Điều đó sẽ khiến Đến lượt em tỏ tình có sức sống hơn trong lòng độc giả.

Bữa sáng bữa tối


Trên xe buýt đông người, cô sinh viên phải giữ khư khư quả chuối ở túi quần sau, sợ mọi người chen lấn sẽ làm bẹp mất bữa sáng của mình.

Sắp tới bến thứ ba, anh chàng đứng sau hỏi cô:
- Xin lỗi, em xuống bến nào? Cô gái không muốn làm quen, đáp sẵng giọng:

- Còn lâu! truyen cuoi

- Xin lỗi, nếu vậy em cho tôi xin… Anh ta khẽ chạm vào tay cô, bên cầm quả chuối.

- Ô hay, quả chuối này là bữa sáng của tôi đó, cho anh làm sao được. doc truyen

- Vâng, bữa sáng của cô vẫn còn trong túi, nhưng cô đang cầm “bữa tối” của tôi.