Thứ Năm, 31 tháng 10, 2013

Nhầm hàng


Có một anh chàng nọ vào tiệm mua một đôi găng tay, để về tặng cho vị hôn thê sắp cưới.

Cùng lúc đó – có một chị cũng vào mua hai cái … quần lót… Vì gói chung một loại giấy như nhau nên cô hàng vô ý trao lộn hai món hàng.

Khi về nhà, anh chàng nọ cũng vô ý không mở ra coi lại. Anh đem tặng vật qua nhà cô người yêu và nói:

- Em yêu của anh!

Sở dĩ anh mua quà tặng này cho em, là vì mỗi lần đến chơi, anh để ý thấy em không có. Cô bán hàng bảo loại này tốt nhất. Anh thấy cô ta nhân dáng bằng em, cho nên anh mượn cô mang thử.

Khi cô bán hàng mang vào, anh chăm chú nhìn thấy đẹp làm sao em ạ. Anh mong rằng khi mang nó vào hoặc cởi nó ra, em đều nhớ đến anh là được.

Cô gái mở túi quà đó ra đỏ mặt tát anh ta một cái ( Không có ngày trở về )

Bản tin chiều

Hai cô gái tóc vàng và tóc nâu ngồi xem bản tin lúc 6 giờ.

Người ta đang thông báo rằng có một người đàn ông già vô gia cư đang đứng ở trên một chiếc cầu lớn và muốn nhảy xuống.

Cô tóc nâu liền quay sang nói với cô tóc vàng:

- Tớ cá với cậu 50 USD rằng ông ta sẽ nhảy xuống.

Cô tóc vàng nhận lời.

Kết quả là ông già đáng thương đã nhảy xuống và tiêu đời. Cô nàng tóc nâu nhận tiền xong thì thú nhận:

- Nói thật với cậu là tớ đã xem bản tin này vào lúc 5 giờ.

Cô tóc vàng đáp:

- Tớ cũng xem rồi nhưng tớ không nghĩ là ông ta lại nhảy 2 lần.

!!!?

Ơ thế không phải

Một cậu bé chơi bóng, lỡ chân đá vỡ kính cửa sổ nhà nọ. Bà chủ nhà chạy ra giữ chặt quả bóng quát thằng bé:

- Mày mà không sửa lại cửa kính cho bà thì đừng hòng lấy bóng về! Một lát sau, cậu bé gõ cửa bảo:

- Bố cháu sẽ đến sửa ngay!

Quả nhiên, một người đàn ông đem theo hộp đồ nghề đang đi tới. Bà ta bèn cho thằng bé cầm bóng đi.

Người đàn ông sửa xong, nói:

- Xin bà 10 đô! – Ơ, ông không phải bố thằng bé sao?

- Bà chủ ngạc nhiên kêu lên. Người đàn ông cũng trợn tròn mắt:

- Thế bà không phải mẹ nó à?

Ngu như bò


Bác sĩ đem ra 1 xô nước và 1 xô rượu đến trước con bò, con bò liền đi đến xô nước uống nước.

Bác sĩ nói với bợm nhậu đang là bệnh nhân của mình:

- Anh thấy chưa, con bò cũng biết là rượu có hại cho sức khỏe.

Bợm nhậu hỏi lại bác sĩ:

- Thế giữa 2 xô rượu và xô nước bác sĩ sẽ chọn uống xô nào?

- Đương nhiên là xô nước rồi – bác sĩ nói.

Bợm nhậu :

- Đúng là ngu như bò.

Bác sĩ không cười

Nghe đồn có một ông bác sĩ danh tiếng, chuyên chữa các bệnh cho đàn ông. Sau nhiều ngày suy nghĩ đắn đo, một anh chàng quyết định đến gặp ông bác sĩ đó.

Ông bác sĩ hỏi:

- Này anh, anh làm gì mà cứ lẽo đẽo theo tôi thế?

Anh chàng khẽ đáp bằng một giọng nói ngại ngùng:

- Cháu đến khám bệnh

- Ơ hay cái nhà anh này, đến khám bệnh thì vào trong chứ, đứng đây thì tôi khám làm sao được

- Bác sĩ bảo Anh chàng liền rụt rè bước vào trong.

- Thế anh bị bệnh gì? – bác sĩ hỏi

- Nhưng bác sĩ phải hứa không được cười thì cháu mới dám nói

- Được rồi, tôi hứa

Nói rồi anh ta bèn cởi quần ra, ông bác sĩ sửng sốt vì 40 năm trong nghề ông chưa từng thấy cái ấy của một người trưởng thành nào lại nhỏ như thế, nhỏ bằng ngón tay út của một đứa bé. Không nhịn được, ông bác sĩ cười to lên, anh chàng đỏ mặt nói:

- Bác sỹ hứa không được cười rồi mà

- Xin lỗi, xin lỗi, tôi không cười nữa. Thế vấn đề của cậu là gì?

- Dạ, cái đấy của cháu….bị sưng 3 ngày nay rồi…

Chó treo mèo đậy

Ông bố chuẩn bị đi công tác nên dặn cậu con trai:

- Con à, Bố đi công tác lâu ngày con nhớ là nhà mình có chó có mèo nên con phải luôn nhớ là chó treo mèo đậy đấy nhé.
Hơn một tuần sau ông Bố về hỏi cậu con trai

- Con ở nhà thế nào? Mọi việc ổn chứ con?

Cậu con trai:

- Vâng con nhà rất ổn Bố ạ. Mọi việc con làm đều nghe theo lời Bố dặn. Chỉ duy có một việc.

- Việc gì vậy con Trai

- Vâng việc Bố dặn con phải treo con chó ấy, Bố đi lâu quá nó bị chết mất rùi lại còn bốc mùi nữa. Còn con mèo nó kêu nhiều quá con đậy nó trong phòng Bố, nó cũng tiểu và ị hết ra đó nhiều lắm. Mà ba hôm nay nó cũng ngoan lắm con không thấy kêu nữa Bố ạ.

Đọc trộm nhật ký của vợ


Hôm nay mua rau, mình bảo với chồng hết 20 nghìn nhưng chỉ hết một nửa, mình phải giữ lại một ít để phòng thân chứ nhỉ.

- Mình vừa nói dối chồng làm mất 400 nghìn, bộ dạng tỏ ra rất hối lỗi. Thật ra mình phải dùng số tiền đấy để chăm sóc da đầu và làm đẹp. Không dối, chồng bảo mình chi tiêu lãng phí, mệt lắm.

- Mua cho chồng chiếc áo sơ mi, rõ ràng hết hơn 200 nghìn. Mình nói hơn 400 nghìn để anh ấy thấy mặc chiếc áo trên người tôn đầy thể diện. Mình thật phục mình quá đi, một công đôi ba việc liền.

Một con hai thằng

Helen vốn là bạn thân của Lee nên mọi chuyện hai bà đều tâm sự với nhau. Một hôm Helen qua Lee hai bà nói chuyện với nhau:

Helen: Không biết mấy đứa nhà chị thế nào? Chứ 2 thằng cu nhà tôi, cùng một giống mà khác nhau một trời một vực.

Lee: Ấy, sao có thể thế được.

Helen: Thằng bé thì ngoan ngoãn, vâng lời, chăm chỉ, học giỏi. Thằng lớn thì cục cằn, thô lỗ, suốt ngày túm tụm lại với mấy thằng bạn nhậu nhẹt bí tỉ, nói mãi không nghe.

Lee: Nhưng mà cậu đẻ đứa nữa từ bao giờ thế?

Helen: Đẻ gì?

Lee: Thế sao lại có 2 thằng? Thằng bé ngoan thì đúng rồi. Còn thằng lớn?

Helen: Bố nó chứ ai.

Tính hay quên


Một anh lính giải một nhà sư lên tỉnh. Anh ta có tính hay quên, lúc ra đi, cứ nhẩm đi nhẩm lại:

“Khăn gói đây, ô đây, trát đây, sư đây, mình đây. Khăn gói đây, ô đây…”

Nhà sư thấy thế, lừa tên lính vào quán, mua rượu, thịt chó cho ăn uống một bữa thật say, rồi lấy dao cạo trọc đầu anh ta, tháo gông đeo vào cổ anh ta. Xong trốn mất.

Tỉnh dậy, anh lính soát cả lại một lượt, miệng lẩm nhẩm: “Khăn gói đây, ô đây, (sờ vào túi) trát đây, (sờ lên vai) gông đây”.

Bỗng anh ta kêu to:

- Còn nhà sư đâu mất rồi?

Anh ta cuống quít, đưa tay vò đầu, thấy đầu trọc lóc mừng lắm reo lên:

- A, nhà sư đây rồi!

Bỗng như sực nhớ ra điều gì, anh ta than thở:

- Quái! Mình đâu mất mà không thấy nhỉ?

Kinh nghiệm khi mua hàng

Ông bố dẫn cậu con trai đi mua bò sữa ở chợ. Ông ngắm nghía từng con bò thật kỹ, vuốt ve từng cái xoáy, vạch miệng xem răng, nắn hông, bóp mông, vắt sữa nếm thử… Sờ mó nắn bóp chán chê từng con một, cuối cùng ông cũng mua được một con. Thấy cậu con trai có vẻ sốt ruột, ông bố giải thích:

- Mua bò sữa hay mua gia súc nói chung cũng vậy, mình càng thăm khám, sờ nắn kỹ lưỡng khắp mọi chỗ thì càng mua được con vật có chất lượng cao.

Hai bố con dắt con bò về trại. Người bố cột bò vào chuồng, còn cậu con trai tót ra ngoài đồng chơi. Đột nhiên, cậu bé chạy về, thở hổn hển:

- Bố ơi! Ở đằng sau cối xay kia kìa, có một anh hình như cũng muốn mua chị con hay sao ấy…

Can đảm lên anh

Một anh chàng say khướt về nhà đập cửa gọi vợ: “Em yêu, anh vừa đi gặp bạn học cũ…”.

- Ồ, là anh đó à? Vâng, chuyện đó bình thường mà.

- Anh nhậu hết tháng lương rồi.

- À, em có thể hiểu.

- Xe anh bị cảnh sát giữ…

- Chuyện đó đương nhiên thôi.

- Ôi, em đúng là người phụ nữ hiền dịu nhất đời! Mà em ơi, anh đã trót tặng cho một cô gái chiếc nhẫn vàng của anh rồi.

- Ơn Chúa, em thật là may mắn!

- Sao? Em vui ư?

- Vâng, vì em chỉ là hàng xóm của anh thôi. Còn vài bước chân nữa là anh tới nhà rồi, hãy can đảm lên và chúc anh may mắn!

Ghen vô lối


‎11 giờ đêm, hai vợ chồng đang ngồi xem tivi, chuông điện thoại reo vang, cô vợ chụp lấy máy điện thoại.
Đầu dây bên kia, một giọng nữ trẻ:
- Alô! Làm ơn cho hỏi đây có phải nhà anh Dũng không ạ?
Cô vợ nói như tát nước vào máy:
- Đây không phải là nhà anh Dũng anh Diếc nào cả mà là nhà anh Hùng, chồng tôi. Cô muốn gặp anh Hùng nhà tôi có việc gì vào lúc đêm hôm thế này?
- Xin lỗi chị! Tôi nhầm máy!
- Này, chưa xong đâu! Tưởng bà là con ngốc đấy hả? Bà mà nhấc máy thì bày đặt hỏi nhà anh Dũng. Còn nếu người nhấc máy là “lão” Hùng chồng bà thì cô lại thỏ thẻ: “Anh Hùng ơi, em nhớ anh, em yêu anh” đúng không? Đừng hòng qua được mắt bà nhé!… Ơ này, cái nhà cô kia, dám cúp máy à? Bà nói đúng tim đen rồi nên xấu hổ chứ gì?

Ứng xử khéo léo


Một người cha dạy dỗ con trai phương pháp đối nhân xử thế: “Khi nói chuyện cần phải ‘khéo léo’ một chút, không được nói những câu cứng nhắc”.

Con trai hỏi lại bố:
- Thế nào là “khéo léo” hả bố?
Vừa hay lúc đó có người hàng xóm tới mượn đồ. Người cha chỉ ngay vào mấy thứ nói:
- Ví dụ như người này tới mượn đồ, con không được nói là không có, cũng không được nói là đều có cả mà phải nói là có thứ ở nhà, có thứ không ở nhà, nói cho uyển chuyển một chút. Như thế gọi là “khéo léo”. Gặp mọi chuyện phải làm như vậy!
Đứa con trai ghi nhớ lời cha dạy. Một hôm có vị khách quý từ nơi xa tới chơi, hỏi:
- Bố cháu có nhà không?
Đứa bé trả lời:
- Bố cháu, có người ở nhà, có người không ở nhà!

ĐỌC TIN “TIN NHẮN” NÀY CƯỜI RÁCH MIỆNG LUÔN


Tin Nhắn :Một chàng trai gửi tin nhắn SMS cho cô gái mình đang để ý vớinội dung như sau:“Em ơi! Khi em đọc tin nhắn này, em nợ anh cuộc hẹn.Xóa tin nhắn này, em nợ anh cuộc tình. Lưu tin là em nợ anh 1 nụ hôn.Trả lời anh, em nợ anh tất cả. Còn nếu em không trả lời… thì em đã yêuanh!” .Một lúc sau anh chàng nhận lại tin từ 1 máy khác: “Tao là bạntrai nó đây, đọc tin này mày phải gặp tao tối nay, xóa tin này mày sẽăn 100 cái đấm, lưu tin này mày ăn 200 cái đá, trả lời tao mày sẽ ăntất cả, ko trả lời!? tối nay tao đốt nhà mày”

Dây chun


Bác sĩ chip: Anh nghe cho rõ đây, trò bắn dây chun là trò của con nít,anh đã gần 30 tuổi rồi, không đc chơi trò đó nữa. Nếu tôi cho anh vềnhà, anh sẽ làm gì đầu tiên?
vit: Thưa bác sỹ, em sẽ lấy vợ.
Bác sĩ chip: Đúng lắm, đây là điều mà cả họ nhà anh đang mong chờ. Thế lấy vợ xong làm gì?
vit: Tối đến, em mang vợ em vào phòng ạ.
Bác sĩ chip: Đúng, việc này phải làm thường xuyên nghe chưa. Thế mang vợ vào phòng thì làm gì nữa?
vit: Em đặt nó lên giường rồi tụt quần nó ra ạ.
Bác sĩ chip: Hoàn toàn đúng, tôi nghĩ chắc sau đó thì anh biết làmnhững gì rồi phải không? (cười, tay với cái bút để ký vào giấy xuấtviện)
vit: (hét to) Tất nhiên là em biết. Tụt quần nó ra lấy dây chun mà bắn cho đã đời chứ còn làm gì nữa.

Trộm ngân hàng

Bọn trộm đột nhập vào một ngân hàng, chúng đã tính toán thật kỹ nên vô hiệu hóa được hệ thống báo động và đi đến gian phòng để các tủ sắt.

Sau khi mở các két sắt lạnh ngắt và nhìn thấy bên trong chỉ đựng toàn những cốc sữa chua, tên trùm bực tức nói:

- Tao tin chắc là cảnh sát đã chơi khăm bọn mình. Để chơi lại, chúng ta sẽ ăn hết chỗ sữa chua này.

Thế là chúng đã cạy tất cả các tủ sắt và chén hết sữa chua bên trong.

Hôm sau, trên trang nhất các báo đều chạy dòng tít lớn:”Kẻ trộm đã khoắng sạch ngân hàng tinh trùng của thành phố!”.

Ai cai sữa trước


Hai vợ chồng cãi lộn. Chồng tức quá bảo vợ:

- Sao cô cứ cãi tôi thế? Tôi là chồng cô hay con cô đấy hả?

- Chả biết đâu được. Đứa nào uống sữa của tôi thì là con tôi!

Thằng con hóng hớt nói chen vào:

- Mẹ nói đúng đấy bố ạ!

Bố nổi sung: – Thằng này láo! Tao là bố mày hay anh em với mày đấy hả?

Con: – Chả biết đâu được. Thằng nào cai sữa trước thằng đấy làm anh…

Khôn ngoan


Hai anh bạn ngồi tâm sự:

- Này! Giữa đi nhậu với bạn thân, hay đưa vợ đi thăm bạn gái của cô ấy, cậu chọn cái nào?

- Tất nhiên là sẽ đưa vợ tớ đi rồi!!!

- Hừ!

“Chồng ngoan” nhỉ!

- Ngoan không thôi ư?

Chưa đủ đâu!

- Sao?

- Này nhé! Đi nhậu với bạn à?

Tớ cam đoan là “bọt bia” chưa tan hết trên mép thì vợ đã triệu tập về rồi, còn đưa vợ đi thăm bạn gái cô ấy ư?

Hì hì… tớ sẽ được lai rai với chồng cô ta đến tận chiều… để hầu chuyện hai bà…

- Hoan hô!… Cậu đúng là một ông “chồng ngoan” mà lại còn “khôn!

- !!!

Câm điếc


Nổi tiếng là người thông thái, hiểu rộng, biết nhiều, nhưng Quỳnh ngán chuyện cử nghiệp. Mỗi lần triều đình mở khoa thi, nhiều người giục chàng lều chõng ứng thí, chàng đều gạt phăng nói sang chuyện khác.

Lần ấy, vì nể ý thầy học, lời khuyên của bạn bè dân làng, Quỳnh đành đi thi cho phải phép. Năm đó, nhà chúa mừng sinh được con trai, các quan trường bèn nảy ra ý nịnh hót chúa, bàn nhau ra đề thì nói về điềm lành của đất nước. Đoán được ý ấy, Quỳnh nghĩ ra cách làm một bài văn phải hàm được hai nghĩa: bề ngoài, đọc lên nghe như lời ca ngợi công đức của Chúa và sự an vui của mọi người, nhưng ẩn ý của nó lại là một sự phủ định. Trong bài văn ấy có hai câu khái quát hiện trạng đất nước như sau:

“Quan tắc cổ, dân tắc cổ, đái hàm quan Nghiêu Thuấn chi dân” (Nghĩa là: Quan cũng theo phép xưa, dân cũng theo phép xưa, đội ơn quan, dân được sống đời Nghiêu Thuấn) và đối lại:

“Thượng ung tai, hạ ung tai, ỷ đầu lai Đường Ngu chi đức” (nghĩa là: Trên cũng vui thay, dưới cũng vui thay, dựa vào đám đầu lại có đức độ thời Đường Ngu)

Mới nghe đọc lần đầu, chúa Trịnh đã khen: Hay quá! Xứng đáng cho giải nhất! Quan chủ khảo liền đứng lên tâu với Chúa:

- Khải chúa! Trong hai câu ấy, thần thấy có cái ẩn ý không thuận.

- Quan thật đa nghi quá. Ca tụng công đức của chúa như vậy mà còn gì không thuận?

- Khải chúa, cứ theo cái nghĩa chữ Hán thì hai câu ấy đúng là hay thật, nhưng Quỳnh là loại thâm nho, từng đã dùng chữ nghĩa chơi khâm nhiều người, và chắc hắn không bao giờ bằng lòng thứ văn chương một nghĩa. Theo sự hiểu biết cạn hẹp của thần, thì hai câu ấy xướng theo nghĩa đồng âm trực tiếp nghe ra ngại lắm, không dám đọc lên để chúa thưởng lãm.

- Ta cho phép, quan cứ nói.

- Khải chúa, nếu vậy thì thần xin thưa. Hai câu ấy có dụng ý phỉ báng, táo tợn. Nếu đọc theo kiểu nôm thì rõ là câu chửi tục.

- Chửi tục không sao, nhà ngươi cứ trình bày ta nghe thử!

- Vậy thần xin mạo muội thưa: “Quan tắc cổ, dân tắc cổ” có nghĩa là “trên cũng câm, dưới cũng câm,” thưa tắc cổ là câm không dám nói đấy ạ! Còn “đái hàm quan Ngiêu Thuấn chi dân” tức là “đái vào hàm bọn quan dám bảo rằng dân chúng đang sống dưới thời Nghiêu Thuấn”.

- Nếu quả vậy thì Quỳnh láo thật!

- Khải chúa, chưa hết đâu. Câu sau này còn hàm ý báng bổ tệ hại hơn. “Thượng ung tai, hạ ung tai” có nghĩa là “đứa trên thối tai, đứa dưới cũng thối tai”, là cả trên dưới, ai ai cũng là một lũ điếc đấy ạ. Vì điếc hết nên không biết rằng “ỷ đâu lai Đường ngu chi sĩ” nghĩa là “ỉa vào đầu lũ nha dám bảo rằng kẻ sĩ đang mở mặt giữa đời Đường Ngu”.

Quỳnh lần ấy bị đánh hỏng nhưng lại có cơ hội đả kích vào thói xu nịnh của đám quan trường và “chọc” nhà chúa một trận nên thân, còn mình thì vẫn giữ tròn khí tiết.

Truyện cười dân gian

Nói thẳng

Trong quân y viện, anh thương binh bị bó bột cả hai chân hai tay đang khẩn khoản nhờ cô y tá:

- Trời ơi ngứa… “ấy” quá, cô gãi giùm tôi!

- Ôi tội nghiệp, anh ngứa ở đâu?

- Chỗ… không tiện nói.

- Anh cứ nói thẳng, đừng ngại.

- Vâng, ở giữa… hai ngón chân cái!


Nhân kỷ niệm 10 năm ngày cưới, chồng âu yếm hỏi vợ:

- Em có thích một chiếc áo bằng lông thú không?

- Không.

- Anh sẽ mua tặng em một chiếc Mercedes nhé?

- Không.

- Hay là anh cho em một ngôi nhà nghỉ mát trên núi?

- Không…

Người chồng chịu thua:

- Vậy em hãy nói thẳng, em thích cái gì, chúng ta sẽ giải quyết nhanh.

- Em muốn ly hôn.

- Trời! Anh đâu có dự kiến sẽ chi nhiều như thế!

Mẹ cháu không cho


Cô vợ cứ nằng nặc đòi ly dị chồng. Tổ hòa giải của khu phố đến nói chuyện với cô:

- Anh chị đẹp đôi thế mà sao chị lại xin ly hôn?

- Vì… vì… Vì anh ấy ngáy to quá làm cháu không ngủ được!

- Vậy trước khi cưới, chị đã tìm hiểu kỹ chưa?

- Dạ! Tìm hiểu kỹ rồi ạ!

- Thế tại sao không phát hiện ra anh ta có cái bệnh ấy?

- Vì mẹ cháu không cho cháu ngủ với anh ấy ạ!

- ?!?!?